Đấu La Đại Lục
Chương 446: Sống lại đi, người yêu của ta
Khi Đường Tam mở hai mắt, Đường Hạo và A Ngân rõ ràng thấy trong đôi mắt của nhi tử mình có một tia sáng nhàn nhạt, bề ngoài thân thể lại được phủ một tầng kim sắc quang mang, cả người tinh thần khí đã đạt mức độ kinh khủng.
Đường Tam đứng lên, trước tiên hướng phụ mẫu khom mình hành lễ, rồi lui về phía sau vài bước, tránh ra một khoảng chu vi năm mươi thước xung quanh, tạo ra một địa phương tương đối trông trải, từ Như Ý Bách Bảo Nang lấy ra thân thể Tiểu Vũ, để nàng nằm ngang trên đất trước mặt mình.
Sự việc lần này hắn đã xác định phải phi thường cẩn thận, đối với hắn mà nói, giờ khắc này thực sự quá trọng yếu, việc làm Tiểu Vũ sống lại so với sinh mệnh chính mình còn muốn trọng yếu hơn.
Ngẩng đầu nhìn phía bầu trời. Đường Tam trong lòng yên lặng thầm nói:
- Đại Minh, Nhị Minh, các ngươi biết chứ, hồi sinh Tiểu Vũ là kì vọng cuối cùng của các ngươi, nhưng lại là mong muốn duy nhất của ta. Tiểu Vũ sống lại cũng như việc ta tồn tại là như nhau, ta không cần cam đoan với các ngươi bất cứ điều gì cả, nếu như Tiểu Vũ không thể sống lại, thì sinh mệnh của ta cũng không còn quan trọng nữa, không ai có thể yêu nàng hơn ta, từ giờ khắc nhìn thấy nàng thì định mệnh đã khiến xui nàng trở thành người yêu của ta.
. . .
- Các ngươi khoẻ chứ? Ta là Tiểu Vũ, Vũ trong khiêu vũ.
. . .
- Võ hồn của ta là thỏ, là loại tiểu bạch thỏ đáng yêu, còn ngươi thì sao?
. . .
- Ca, ngươi có thể giúp ta chải tóc hay không? Tóc của ta có chút rối loạn!
- Cái lược này chất gỗ tốt lắm a!
- Đây là mẫu thân đưa cho ta, là chính tay mẫu thân làm, là điêu khắc từ gỗ cây đàn hương mà thành, tuy rằng không phải là loại trang sức gì, nhưng nó lại là kỉ vật lúc cuối mẫu thân lưu lại cho ta.
- Tiểu Vũ, ngươi đẹp quá!
- Ca, giúp ta chải tóc!
. . .
- Ca, ngươi thực ngốc quá đi, lẽ nào ngươi chết thì ta có thể sống một mình được sao? Ta không cho ngươi chết, ta muốn ngươi sống, ta hy vọng được cùng ngươi hảo hảo sống giống như trước kia vậy, thế nhưng, không được rồi, ta mất đi, ngươi phải tự bảo trọng chính mình, nếu không ta sẽ rất thương tâm.
. . .
Một chuỗi kí ức không ngừng hiện lên trong đầu Đường Tam, nhìn khuôn mặt bình thản của Tiểu Vũ nằm trên mặt đất, lòng hắn đau như cắt:
- Tiểu Vũ, rốt cục chúng ta sẽ có thể ở cùng một chỗ, ta nhất định giúp ngươi sống lại. Ta không cho ngươi cứ như vậy nằm xuống, ngươi vĩnh viễn phải ở bên cạnh ta, cho đến khi chúng ta đều già đi.
Mạnh mẽ thở sâu, gạt đi nước mắt, Đường Tam tay phải cầm chặt Hải Thần Tam Xoa Kích bên cạnh, tay trái lấy từ trong Như Ý Bách Bảo Nang ra khối hồn cốt mà hắn đã thay thế của Tiểu Vũ.
Hồng sắc trong suốt từ hồn cốt lan tràn, khí tức từ mười vạn năm hồn cốt tản ra khiến hô hấp có chút loạn nhịp, nương theo Lam Ngân Hoàng phóng ra, chín cái hồn hoàn nối tiếp nhau xuất hiện trên người Đường Tam.
Huyền Thiên công trên người Đường Tam tốc độ vận chuyển điên cuồng chưa từng có, rõ ràng có thể thấy được kim sắc khí lưu xoay quanh thân thể Đường Tam. Trên người hắn chín cái hồn hoàn đồng thời lóe sáng, làm cho thân thể hắn sáng chói như một ngôi sao.
Đường Hạo đứng bên cạnh lúc này đã nắm chặt song quyền, A Ngân mỗi một căn Lam Ngân Hoàng đều run rẩy.
Đường Tam đem Hải Thần Tam Xoa Kích giơ cao lên, kim quang từ lạc ấn Tam Xoa Kích trên trán phun ra, cùng Hải Thần chi tâm hình thành một cây cầu.
Kim quang chói mắt trong nháy mắt chiếu sáng cả tòa sơn cốc, khí tức từ Hải Thần Tam Xoa Kích bộc phát bao phủ cả Đường Tam và Tiểu Vũ, bao phủ cả Đường Hạo cùng A Ngân, cũng bao phủ hết thảy mọi thứ ở Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn.
A Ngân đột nhiên giật mình phát hiện, chính thân thể mình được quang mang điên cuồng chiếu rọi mà sinh trưởng mạnh mẽ hẳn lên. Nhờ có linh hồn giao tiếp mà nàng có thể cảm thấy được nhi tử của mình khí tức rất cường đại, khí tức của Lam Ngân Hoàng trở thành thông đạo tốt nhất để giao tiếp với khí tức của Hải Thần chi quang. Khí tức khổng lồ không hề lưu lại bên ngoài mà lập tức tiến vào trong cơ thể nàng, làm cho tu vi của nàng điên cuồng tăng lên.
Thân thể Đường Tam mạnh mẽ giãy lên một cái, nhất thời, trên người hắn chín cái hồn hoàn đồng loạt bay lên, phiêu giật trên không trung, trong nháy mắt thống khổ mất đi hồn hoàn làm cho Đường Tam không khỏi phun ra một ngụm tiên huyết, nhưng ánh mắt của hắn lại có thêm vài phần bất chấp.
Những lời của Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây nói Đường Tam đương nhiên không có quên. Cứu sống lại Tiểu Vũ đến tột cùng cần đến lực lượng của bao nhiêu cái hồn hoàn thì không ai có thể nắm rõ, Đường Tam tuyệt không cho phép bất cứ tỳ vết hoặc chuyện xấu nào có thể tồn tại. Cho nên, hắn không hề giữ lại mà trực tiếp phóng xuất toàn bộ chín hồn hoàn của Lam Ngân Hoàng ra ngoài, trong nháy mắt sản sinh ra cảm giác thống khổ tột độ, bên ngoài thân thể vô cùng cứng cỏi của hắn cũng bị bao trùm một tầng huyết vụ.
Hồn lực khổng lồ, cầm trong tay hồn cốt của Tiểu Vũ đưa vào không trung, cùng với đệ lục hồn hoàn trên cơ thể Đường Tam hợp nhất, hồng sắc quang ảnh nở rộ. Tinh thần lực khống chế đệ lục hồn hoàn thoát li khỏi đội ngũ, hồng quang rực rỡ gieo rắc trên bầu trời, thần quang trên Hải Thần Tam Xoa Kích chiếu rọi xuống chậm rãi ngưng tụ.
Hồng sắc nhân ảnh dần dần thành hình, một thân hình Tiểu Vũ trong suốt xuất hiện trên không trung, tuy không thể mở mồm nói chuyện, nhưng đây là linh hồn của nàng. Trong khí tức linh hồn tràn ngập bi thương và lo lắng, cặp mắt trong suốt như thủy tinh kia chăm chú nhìn vào Đường Tam, dường như muốn nói điều gì.
Đường Tam không có tránh lui, chấp nhất mà kiên định nhìn chăm chú vào đôi mắt trên hư ảnh kia, từng chữ rời rạc, âm thanh dường như gào rống:
- Sống…..lại…..đi… người …..yêu….. của….. ta!
Hải Thần chi quang bao phủ khắp đất trời chợt ngưng tụ lại, hóa thành một đạo kim sắc quang trụ thật lớn, đem linh hồn cùng bản thể của Tiểu Vũ bao trùm bên trong. Ngay sau đó, Đường Tam điều động thân thể, bốn cái hồn hoàn trước từ thân thể hắn bay lên, xoay quanh tại linh hồn Tiểu Vũ, bảo vệ nàng, dưới kim quang chiếu rọi hướng về bản thể nhẹ nhàng rơi xuống.
Thần lực cuồn cuộn như nước lũ bạo phát rót vào trên Hải Thần Tam Xoa Kích, thuần túy Hải Thần chi lực gieo rắc xuống. Tại nơi kim quang chiếu khắp, hư ảnh của Tiểu Vũ tràn ngập ý nghĩ yêu thương liếc nhìn về phía Đường Tam. Sau thời khắc đó, hư ảnh hồng sắc quang mang nọ đã hoàn toàn hợp nhất với bản thể.
Hoàng, hoàng, tử, hắc, bốn cái hồn hoàn dựa theo thứ tự thong thả dung nhập vào trong thân thể Tiểu Vũ, mỗi một cái hồn hoàn dung nhập là một lần thân thể sáng lên một đạo hồng quang.
Hải Thần chi quang trở nên càng thêm mãnh liệt, linh hồn phụ thể cùng linh hồn dung nhập là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Tiểu Vũ nhờ vào Tương Tư Đoạn Trường Hồng và Thủy Tinh Huyết Long Tham cải tạo lại thân thể để có thể cùng nguyên bản linh hồn của nàng triệt để dung hợp, chưa kể đến dưới năng lượng của hồn hoàn bên ngoài mà duy trì sự khôi phục một cách triệt để. Đây là phần tối quan trọng trong quá trình hồi sinh, Đường Tam căn bản là bất kể hậu quả phóng ra tinh thần lực của mình. Đệ thất hồn hoàn của hắn cũng bị điều động trôi nổi phía trên thân thể của Tiểu Vũ, một khi phát hiện thân thể của Tiểu Vũ còn có thể tiếp tục thừa nhận hấp thu năng lượng của hồn hoàn, Đường Tam tuyệt không có bất cứ cái gì do dự.
Đệ ngũ hồn hoàn của hắn là do Lam Ngân Hoàng tiến hóa mà thành, không thích hợp cùng Tiểu Vũ, nhưng đệ thất hồn hoàn là do Hải Thần ban cho, thuộc tính tuyệt đối không vì Tiểu Vũ mà sản sinh ra bất cứ xung đột nào.
Từng đợt hồng quanh mãnh liệt bao bọc lấy thân thể Tiểu Vũ, tinh thần lực của Đường Tam nồng đậm bao phủ khắp mọi ngóc ngách, kín đáo cảm thụ được sự biến hoá trong linh hồn cùng thân thể Tiểu Vũ.
.
Quá trình dung hợp rất thuận lợi nhưng lại đang không ngừng tiến hành, không có kinh nghiệm chính thức thì không thể nào tưởng tượng ra được khó khăn của quá trình. Ngay lúc này, Đường Tam ý thức sâu sắc rằng, nếu như cuối cùng dùng khối Thập Thủ Liệt Dương Xà nội đan kia để trợ giúp Tiểu Vũ linh hồn cùng thân thể hoàn toàn dung hợp, tỉ lệ thất bại ít nhất vượt qua năm thành..
Mà Hải Thần chi quang không thể nghi ngờ là thứ ánh sáng thần lực thanh khiết nhất, dưới sự chiếu rọi của nó, tất cả bài xích có thể xuất hiện đều bị hóa giải. Quá trình dung hợp mặc dù thong t
Đường Tam đứng lên, trước tiên hướng phụ mẫu khom mình hành lễ, rồi lui về phía sau vài bước, tránh ra một khoảng chu vi năm mươi thước xung quanh, tạo ra một địa phương tương đối trông trải, từ Như Ý Bách Bảo Nang lấy ra thân thể Tiểu Vũ, để nàng nằm ngang trên đất trước mặt mình.
Sự việc lần này hắn đã xác định phải phi thường cẩn thận, đối với hắn mà nói, giờ khắc này thực sự quá trọng yếu, việc làm Tiểu Vũ sống lại so với sinh mệnh chính mình còn muốn trọng yếu hơn.
Ngẩng đầu nhìn phía bầu trời. Đường Tam trong lòng yên lặng thầm nói:
- Đại Minh, Nhị Minh, các ngươi biết chứ, hồi sinh Tiểu Vũ là kì vọng cuối cùng của các ngươi, nhưng lại là mong muốn duy nhất của ta. Tiểu Vũ sống lại cũng như việc ta tồn tại là như nhau, ta không cần cam đoan với các ngươi bất cứ điều gì cả, nếu như Tiểu Vũ không thể sống lại, thì sinh mệnh của ta cũng không còn quan trọng nữa, không ai có thể yêu nàng hơn ta, từ giờ khắc nhìn thấy nàng thì định mệnh đã khiến xui nàng trở thành người yêu của ta.
. . .
- Các ngươi khoẻ chứ? Ta là Tiểu Vũ, Vũ trong khiêu vũ.
. . .
- Võ hồn của ta là thỏ, là loại tiểu bạch thỏ đáng yêu, còn ngươi thì sao?
. . .
- Ca, ngươi có thể giúp ta chải tóc hay không? Tóc của ta có chút rối loạn!
- Cái lược này chất gỗ tốt lắm a!
- Đây là mẫu thân đưa cho ta, là chính tay mẫu thân làm, là điêu khắc từ gỗ cây đàn hương mà thành, tuy rằng không phải là loại trang sức gì, nhưng nó lại là kỉ vật lúc cuối mẫu thân lưu lại cho ta.
- Tiểu Vũ, ngươi đẹp quá!
- Ca, giúp ta chải tóc!
. . .
- Ca, ngươi thực ngốc quá đi, lẽ nào ngươi chết thì ta có thể sống một mình được sao? Ta không cho ngươi chết, ta muốn ngươi sống, ta hy vọng được cùng ngươi hảo hảo sống giống như trước kia vậy, thế nhưng, không được rồi, ta mất đi, ngươi phải tự bảo trọng chính mình, nếu không ta sẽ rất thương tâm.
. . .
Một chuỗi kí ức không ngừng hiện lên trong đầu Đường Tam, nhìn khuôn mặt bình thản của Tiểu Vũ nằm trên mặt đất, lòng hắn đau như cắt:
- Tiểu Vũ, rốt cục chúng ta sẽ có thể ở cùng một chỗ, ta nhất định giúp ngươi sống lại. Ta không cho ngươi cứ như vậy nằm xuống, ngươi vĩnh viễn phải ở bên cạnh ta, cho đến khi chúng ta đều già đi.
Mạnh mẽ thở sâu, gạt đi nước mắt, Đường Tam tay phải cầm chặt Hải Thần Tam Xoa Kích bên cạnh, tay trái lấy từ trong Như Ý Bách Bảo Nang ra khối hồn cốt mà hắn đã thay thế của Tiểu Vũ.
Hồng sắc trong suốt từ hồn cốt lan tràn, khí tức từ mười vạn năm hồn cốt tản ra khiến hô hấp có chút loạn nhịp, nương theo Lam Ngân Hoàng phóng ra, chín cái hồn hoàn nối tiếp nhau xuất hiện trên người Đường Tam.
Huyền Thiên công trên người Đường Tam tốc độ vận chuyển điên cuồng chưa từng có, rõ ràng có thể thấy được kim sắc khí lưu xoay quanh thân thể Đường Tam. Trên người hắn chín cái hồn hoàn đồng thời lóe sáng, làm cho thân thể hắn sáng chói như một ngôi sao.
Đường Hạo đứng bên cạnh lúc này đã nắm chặt song quyền, A Ngân mỗi một căn Lam Ngân Hoàng đều run rẩy.
Đường Tam đem Hải Thần Tam Xoa Kích giơ cao lên, kim quang từ lạc ấn Tam Xoa Kích trên trán phun ra, cùng Hải Thần chi tâm hình thành một cây cầu.
Kim quang chói mắt trong nháy mắt chiếu sáng cả tòa sơn cốc, khí tức từ Hải Thần Tam Xoa Kích bộc phát bao phủ cả Đường Tam và Tiểu Vũ, bao phủ cả Đường Hạo cùng A Ngân, cũng bao phủ hết thảy mọi thứ ở Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn.
A Ngân đột nhiên giật mình phát hiện, chính thân thể mình được quang mang điên cuồng chiếu rọi mà sinh trưởng mạnh mẽ hẳn lên. Nhờ có linh hồn giao tiếp mà nàng có thể cảm thấy được nhi tử của mình khí tức rất cường đại, khí tức của Lam Ngân Hoàng trở thành thông đạo tốt nhất để giao tiếp với khí tức của Hải Thần chi quang. Khí tức khổng lồ không hề lưu lại bên ngoài mà lập tức tiến vào trong cơ thể nàng, làm cho tu vi của nàng điên cuồng tăng lên.
Thân thể Đường Tam mạnh mẽ giãy lên một cái, nhất thời, trên người hắn chín cái hồn hoàn đồng loạt bay lên, phiêu giật trên không trung, trong nháy mắt thống khổ mất đi hồn hoàn làm cho Đường Tam không khỏi phun ra một ngụm tiên huyết, nhưng ánh mắt của hắn lại có thêm vài phần bất chấp.
Những lời của Hải Thần Đấu La Ba Tái Tây nói Đường Tam đương nhiên không có quên. Cứu sống lại Tiểu Vũ đến tột cùng cần đến lực lượng của bao nhiêu cái hồn hoàn thì không ai có thể nắm rõ, Đường Tam tuyệt không cho phép bất cứ tỳ vết hoặc chuyện xấu nào có thể tồn tại. Cho nên, hắn không hề giữ lại mà trực tiếp phóng xuất toàn bộ chín hồn hoàn của Lam Ngân Hoàng ra ngoài, trong nháy mắt sản sinh ra cảm giác thống khổ tột độ, bên ngoài thân thể vô cùng cứng cỏi của hắn cũng bị bao trùm một tầng huyết vụ.
Hồn lực khổng lồ, cầm trong tay hồn cốt của Tiểu Vũ đưa vào không trung, cùng với đệ lục hồn hoàn trên cơ thể Đường Tam hợp nhất, hồng sắc quang ảnh nở rộ. Tinh thần lực khống chế đệ lục hồn hoàn thoát li khỏi đội ngũ, hồng quang rực rỡ gieo rắc trên bầu trời, thần quang trên Hải Thần Tam Xoa Kích chiếu rọi xuống chậm rãi ngưng tụ.
Hồng sắc nhân ảnh dần dần thành hình, một thân hình Tiểu Vũ trong suốt xuất hiện trên không trung, tuy không thể mở mồm nói chuyện, nhưng đây là linh hồn của nàng. Trong khí tức linh hồn tràn ngập bi thương và lo lắng, cặp mắt trong suốt như thủy tinh kia chăm chú nhìn vào Đường Tam, dường như muốn nói điều gì.
Đường Tam không có tránh lui, chấp nhất mà kiên định nhìn chăm chú vào đôi mắt trên hư ảnh kia, từng chữ rời rạc, âm thanh dường như gào rống:
- Sống…..lại…..đi… người …..yêu….. của….. ta!
Hải Thần chi quang bao phủ khắp đất trời chợt ngưng tụ lại, hóa thành một đạo kim sắc quang trụ thật lớn, đem linh hồn cùng bản thể của Tiểu Vũ bao trùm bên trong. Ngay sau đó, Đường Tam điều động thân thể, bốn cái hồn hoàn trước từ thân thể hắn bay lên, xoay quanh tại linh hồn Tiểu Vũ, bảo vệ nàng, dưới kim quang chiếu rọi hướng về bản thể nhẹ nhàng rơi xuống.
Thần lực cuồn cuộn như nước lũ bạo phát rót vào trên Hải Thần Tam Xoa Kích, thuần túy Hải Thần chi lực gieo rắc xuống. Tại nơi kim quang chiếu khắp, hư ảnh của Tiểu Vũ tràn ngập ý nghĩ yêu thương liếc nhìn về phía Đường Tam. Sau thời khắc đó, hư ảnh hồng sắc quang mang nọ đã hoàn toàn hợp nhất với bản thể.
Hoàng, hoàng, tử, hắc, bốn cái hồn hoàn dựa theo thứ tự thong thả dung nhập vào trong thân thể Tiểu Vũ, mỗi một cái hồn hoàn dung nhập là một lần thân thể sáng lên một đạo hồng quang.
Hải Thần chi quang trở nên càng thêm mãnh liệt, linh hồn phụ thể cùng linh hồn dung nhập là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Tiểu Vũ nhờ vào Tương Tư Đoạn Trường Hồng và Thủy Tinh Huyết Long Tham cải tạo lại thân thể để có thể cùng nguyên bản linh hồn của nàng triệt để dung hợp, chưa kể đến dưới năng lượng của hồn hoàn bên ngoài mà duy trì sự khôi phục một cách triệt để. Đây là phần tối quan trọng trong quá trình hồi sinh, Đường Tam căn bản là bất kể hậu quả phóng ra tinh thần lực của mình. Đệ thất hồn hoàn của hắn cũng bị điều động trôi nổi phía trên thân thể của Tiểu Vũ, một khi phát hiện thân thể của Tiểu Vũ còn có thể tiếp tục thừa nhận hấp thu năng lượng của hồn hoàn, Đường Tam tuyệt không có bất cứ cái gì do dự.
Đệ ngũ hồn hoàn của hắn là do Lam Ngân Hoàng tiến hóa mà thành, không thích hợp cùng Tiểu Vũ, nhưng đệ thất hồn hoàn là do Hải Thần ban cho, thuộc tính tuyệt đối không vì Tiểu Vũ mà sản sinh ra bất cứ xung đột nào.
Từng đợt hồng quanh mãnh liệt bao bọc lấy thân thể Tiểu Vũ, tinh thần lực của Đường Tam nồng đậm bao phủ khắp mọi ngóc ngách, kín đáo cảm thụ được sự biến hoá trong linh hồn cùng thân thể Tiểu Vũ.
.
Quá trình dung hợp rất thuận lợi nhưng lại đang không ngừng tiến hành, không có kinh nghiệm chính thức thì không thể nào tưởng tượng ra được khó khăn của quá trình. Ngay lúc này, Đường Tam ý thức sâu sắc rằng, nếu như cuối cùng dùng khối Thập Thủ Liệt Dương Xà nội đan kia để trợ giúp Tiểu Vũ linh hồn cùng thân thể hoàn toàn dung hợp, tỉ lệ thất bại ít nhất vượt qua năm thành..
Mà Hải Thần chi quang không thể nghi ngờ là thứ ánh sáng thần lực thanh khiết nhất, dưới sự chiếu rọi của nó, tất cả bài xích có thể xuất hiện đều bị hóa giải. Quá trình dung hợp mặc dù thong t