Đấu La Đại Lục
Chương 473: Chín vạn năm! Ba huynh đệ Thiên Quân Nghĩ hoàng
Đường Tam nhẹ nhàng vuốt ve Bát Chu Mâu vẫn còn có chút nóng rực, thầm nghĩ:
- Xem ra. Tinh Đấu Đại Sâm Lâm quả nhiên là nơi may mắn đối với mình mới đúng. Việc Tiểu Vũ lần nọ chỉ là ngoài ý muốn. Chỉ là mới đến nơi đây còn không đến mười hai canh giờ. Chẳng những được hồn hoàn của một đầu hồn thú hơn nữa bên kia còn có hồn thú nằm trong vũng máu, những thứ đó đã làm hồn lực của mình liên tiếp nhảy hai cấp, phải biết rằng, trước mắt mình chính là cấp bậc Phong Hào Đấu La đấy. Đối với Phong Hào Đấu La bình thường mà nói, Hồn lực từ chín mươi ba cấp tăng lên tới chín mươi lăm cấp, thì dù mất mười năm cũng chưa chắc có thể làm được, nhưng chính mình chỉ với thời gian ngắn đã đạt được. Hết thảy cảm giác trên đều có chút bất khả tư nghị, nhưng lại thật sự xảy ra. Đường Tam đương nhiên hiểu được, lúc này mặc dù chính mình cố gắng, nhưng ẩn núp ở trong cơ thể của mình chính là Huyền Thiên Công đang không ngừng cùng Hải Thần thần lực dung hợp mà phát huy tác dụng, nếu không phải vậy. Thì cho dù mình có tu luyện chăm chỉ đến mấy chăng nữa, cũng không có khả năng trong thời gian ngắn như vậy lại xuất hiện tiến bộ cực lớn như thế này.
Không tự giác lộ ra một nụ cười, Bát Chu Mâu nhẹ nhàng đẩy ra, khiến thân thể Đường Tam rơi qua một bên. Hắn trực tiếp khoanh chân ngồi dưới đất. Nhìn thi thể Nhân Diện Chu Hoàng đã hoàn toàn nhăn nheo, trong lòng thầm nghĩ. Đây là quy luật cá lớn nuốt cá bé! Nếu đổi lại, người thất bại là mình, sợ rằng so với nó còn muốn thê thảm hơn. Trực tiếp bị nó ăn tươi nuốt sống.
Khép kín hai mắt. Ngưng thần, Huyền Thiên công điên cuồng vận chuyển, Hạo Thiên Chuy màu đen lại lần nữa xuất hiện trong lòng bàn tay Đường Tam, Hải Thần Tam Xoa Kích cắm ở trên mặt đất bên người, trong sự hấp dẫn của hắc quang kia, trong thi thể Nhân Diện Chu Hoàng đồng dạng bị hút lấy ra một đạo hắc quang. Ở không trung ngưng kết thành hình. Hướng về Hạo Thiên Chuy trên tay Đường Tam bay tới.
Nhìn hồn hoàn nọ hướng chính mình bay đến, Đường Tam vẫn khắc sâu nhớ kĩ chính mình lần đầu tiên vượt cấp hấp thu hồn hoàn Nhân Diện Ma Chu đã trải qua thống khổ như thế nào. Nhưng hiện tại đối với hắn mà nói, tu vi năm vạn năm hắn cũng chẳng thèm để vào trong mắt nữa.
Hắc quang vào cơ thể, năng lượng Nhân Diện Chu Hoàng có cảm giác lạnh như băng cơ hồ thoáng cái đã bị nội lực Huyền Thiên Công như trường giang đại hải thôn phệ, hồn lưc khổng lồ căn bản là không cho nó bất cứ cơ hội phá quấy nào. Trực tiếp áp chế. Hồn lực cường đại trong nháy mắt tăng lên đem nó áp chế hoàn toàn.
Mà con Nhân Diện Chu Hoàng này chính là thua ở trên thực lực tuyệt đối, mặc dù bất đắc dĩ, nhưng đối mặt với thực lực kinh khủng của Đường Tam nên nó cũng không giãy dụa chút nào, bắt đầu bị Đường Tam hấp thu .
Cùng so sánh với lúc trước hấp thu hồn hoàn của Ám Ma Tà Thần Hổ, hấp thu cái hồn hoàn này có vẻ ung dung hơn nhiều. Đường Tam chỉ dùng mười lăm phút đã hoàn thành đệ ngũ hồn hoàn Hạo Thiên Chuy của chính mình. Như vậy tổng số hồn hoàn của hắn hiện giờ đã là mười bốn cái. ở trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, còn cần thêm ba cái hồn hoàn nữa là có thể hoàn thành mục tiêu chuyến đi này.
Lần nữa đứng lên. Đường Tam ngẩng đầu nhìn, bóng đêm đã dần dần rút đi. Rạng đông bắt đầu xuất hiện tại chân trời phía xa xa, một ngày mới sắp bắt đầu. Từ trong Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ lấy ra một ít thức ăn nhẹ để vỗ về cái dạ dày, hắn lại một lần nữa lên đường. Đồng thời ngay khi hấp thu hồn hoàn, hồn lưc lúc trước tiêu hao cũng đã hoàn toàn khôi phục. Hơn nữa hiện tại hắn lại càng trở nên cường đại hơn. Dù đã đem Bát Chu Mâu thu hồi, nhưng sau lưng vẫn có cảm giác tồn tại một tấm chắn kiên cố, gây cho người ta có một loại cảm giác hết sức đáng tin cậy. Trong mơ hồ Đường Tam cảm giác được, nếu chính mình lại một lần nữa gặp phải Ám Ma Tà Thần Hổ. Mà bị đưa tới trong không gian đặc thù kia, thì Bát Chu Mâu cũng có thể không bị không gian đó trói buộc.
Chẳng qua, phỏng chừng cuộc đời này mình cũng không có cơ hội lần nữa tiếp nhận tình huống tương tự nữa rồi, vừa nghĩ đến sự tỉnh táo và cường đại của Ám Ma Tà Thần Hổ, Đường Tam không khỏi có chút sợ hãi. Lúc trở lại Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, Hắn cũng không có nghĩ nghĩ đến chính mình lại đối mặt với tình huống nguy hiểm đến vậy. Trước khi trở về, hắn thậm chí còn cho rằng. Nếu như còn xuất hiện cường giả như Đại Minh, Nhị Minh, thì hắn cũng có đủ sức đánh một trận, dù không địch lại. Ít nhất vẫn đủ để rời đi . Nhưng hiện tại hắn hiểu được, không thể xem thường bất cứ đối thủ nào, cũng không thể giành bất cứ cơ hội nào cho đối thủ, còn có rất nhiều kĩ năng cường đại mà chính mình còn không biết. Vạn nhất xuất hiện sai lầm gì khiến mình chết đi, khi đó cha mẹ làm sao bây giờ? Tiểu Vũ làm sao bây giờ?
Lam Ngân lĩnh vực lần nữa triển khai, Đường Tam phát hiện, khoảng cách đến trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm đã rất gần. Ngay khi hắn hướng tinh thần lực tới vùng hồ nhỏ gần trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, đột nhiên Đường Tam thoáng cái phát hiện ba cỗ hơi thở cường đại .
Hả, thoáng cái xuất hiện những ba mục tiêu? Đường Tam nghi hoặc hướng về phương hướng trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm nhìn lại. Đồng thời điều khiển Lam Ngân lĩnh vực chỉ hướng về hướng đó để dò xét.
Nương theo dò xét, trên mặt Đường Tam dần dần toát ra thần sắc phẫn nộ. Nắm tay cũng từ từ nắm chặt. Tự nhủ tức giận nói:
- Chiếm mất, Đại Minh, Nhị Minh vắng mặt không ngờ ngay cả địa phương của bọn họ cũng bị xâm chiếm.
Lần này Đường Tam vốn có ý là chuẩn bị muốn đi tế bái Đại Minh cùng Nhị Minh một chút, mặc dù thi thể hai đại thần thú không ở chỗ này. Nhưng nơi này dù sao cũng là nơi bọn họ sinh sống mười vạn năm, đi tới Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, sao hắn không thể không tới một chuyến chứ? Ngay trước khi ra đi, Tiểu Vũ cũng từng đặc biệt dặn dò hắn, Nhất định phải đi nhìn một chút phiến hồ nhỏ trong xanh phẳng lặng đó. Nói đại khái là sẽ không có bất cứ hồn thú nào dám đến giải đất trung tâm đó đâu. Thế nhưng nếu như thật sự gặp thì hãy đuổi chúng đi. Tại trong lòng Tiểu Vũ, thủy chung không muốn tin là Đại Minh cùng Nhị Minh đã chết, nên nơi bọn họ từng sống càng cần phải giữ gìn cẩn thận.
Đường Tam hiểu được, Tiểu Vũ vẫn đang chờ mong có một ngày Đại Minh cùng Nhị Minh cũng có thể xuất hiện kỳ tích như nàng, trở về nhân gian.
Mặc dù điều này gần như là khó có khả năng. Do Tiểu Vũ ủy thác, hay bất luận là vì Đại Minh cùng Nhị Minh, Đường Tam đều không cho phép có bất cứ kẻ nào dám đến khinh nhờn lãnh địa hai đại hồn thú từng sống .
Phóng người lên, tốc độ phi hành trong nháy mắt gia tăng, Đường Tam trực tiếp đem tốc độ chính mình tăng lên tới cực hạn. Lam Ngân lĩnh vực toàn bộ triển khai. Thậm chí không thèm ẩn giấu hơi thở của chính mình. Bay thẳng đến vị trí trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm
Sau nửa canh giờ, bóng dáng Đường Tam giống như sương khói rốt cuộc đi tới chỗ sâu nhất của Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, thân thể giống như Lưu Tinh Cản Nguyệt hướng về trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm bay tới. Ba con hồn thú hiển nhiên đã phát hiện ra sự tồn tại của hắn, nhưng là ba tên này lại giống như Ám Ma Tà Thần Hổ lúc trước mà Đường Tam gặp qua, không có ý tứ tránh lui , càng không có ý chạy trốn, mà là tụ tập cùng một chỗ. Chờ đợi hắn đến.
Vù một tiếng, Đường Tam từ trên trời giáng xuống. Phía trước là hồ nhỏ trong xanh phẳng lặng. Nơi này hoàn cảnh vẫn tươi đẹp như cũ, trên mặt hồ, nhấp nhô một tầng sương nhàn nhạt. Lúc này còn là sáng sớm, Không khí tươi mát, Độ ẩm nơi đây càng làm người khác cảm thấy hết sức thoải mái, nhưng Đường Tam lại không có tâm tư thưởng thức cảnh sắc . Ánh mắt của hắn trực tiếp tập trung ở mục tiêu chuyến này.
Đó là ba con ma thú giống nhau như đúc, chúng lạnh lùng phủ phục tại bên hồ nhìn mình. Mặc dù trước đó Lam Ngân lĩnh vực đã dò xét, nhưng chứng kiến bản thể ba con hồn thú này thì Đường Tam vẫn khỏi có chút kinh ngạc.
Lần này hắn cũng không gặp phải hồn thú đặc thù như Ám Ma Tà Thần Hổ. Mà là gặp ba con, ở trong bất cứ hồn thú sâm lâm nào đều dễ dàng tìm thấy chúng- Thiên Quân Nghĩ ( Một dạng kiến khổng lồ ).
Thân thể ba con Thiên Quân Nghĩ lớn nhỏ giống nhau, Thân dài đều tầm ba thước, chỉ nhìn một cách đơn thuần thể tích thì cả ba con chúng nó cộng lại thì uy thế cũng kém hơn hẳn so với Ám Ma Tà Thần Hổ. Thậm chí khí thế còn không bằng tám căn chu mâu của Nhân Diện Chu Hoàng năm vạn năm.
Ba con Thiên Quân Nghĩ thân thể dài ước chừng ba thước, riêng mỗi con bao trùm một tầng giáp xác màu vàng nhạt, đều có sáu cái cẳng chân tráng kiện hữu lực. Lúc này đối mặt với Đường Tam, chúng nó đều đã đứng lên, trên đỉnh đầu mỗi con cũng đều có sáu con mắt: hai to bốn nhỏ. Phóng thích ra hào quang màu xanh sẫm, Cái này đều là đặc tính của Thiên Quân Nghĩ. Đường Tam trước kia gặp qua không ít hồn thú loại này, cũng đã nghe đại sư giới thiệu qua, loại này tồn tại rất phổ biến, nhưng là hắn chưa bao giờ gặp qua Thiên Quân Nghĩ lớn như vậy .
Ở trong giảng thuật của đại sư, Thiên Quân Nghĩ là một loại hồn thú có sức sống hết sức ương ngạnh, năng lực phòng ngự thân thể xuất chúng. Chống lại năng lực đánh rất mạnh, hơn nữa lực lượng vô cùng lớn. Lực lượng có thể vượt xa tỉ lệ thân thể .
Đây là toàn bộ đặc tính của Thiên Quân Nghĩ, là một loại hồn thú thế nhưng chúng nó lại không có bất cứ hồn kĩ gì. Trong bất cứ hồn thú sâm lâm nào, chúng thường xuyên trở
- Xem ra. Tinh Đấu Đại Sâm Lâm quả nhiên là nơi may mắn đối với mình mới đúng. Việc Tiểu Vũ lần nọ chỉ là ngoài ý muốn. Chỉ là mới đến nơi đây còn không đến mười hai canh giờ. Chẳng những được hồn hoàn của một đầu hồn thú hơn nữa bên kia còn có hồn thú nằm trong vũng máu, những thứ đó đã làm hồn lực của mình liên tiếp nhảy hai cấp, phải biết rằng, trước mắt mình chính là cấp bậc Phong Hào Đấu La đấy. Đối với Phong Hào Đấu La bình thường mà nói, Hồn lực từ chín mươi ba cấp tăng lên tới chín mươi lăm cấp, thì dù mất mười năm cũng chưa chắc có thể làm được, nhưng chính mình chỉ với thời gian ngắn đã đạt được. Hết thảy cảm giác trên đều có chút bất khả tư nghị, nhưng lại thật sự xảy ra. Đường Tam đương nhiên hiểu được, lúc này mặc dù chính mình cố gắng, nhưng ẩn núp ở trong cơ thể của mình chính là Huyền Thiên Công đang không ngừng cùng Hải Thần thần lực dung hợp mà phát huy tác dụng, nếu không phải vậy. Thì cho dù mình có tu luyện chăm chỉ đến mấy chăng nữa, cũng không có khả năng trong thời gian ngắn như vậy lại xuất hiện tiến bộ cực lớn như thế này.
Không tự giác lộ ra một nụ cười, Bát Chu Mâu nhẹ nhàng đẩy ra, khiến thân thể Đường Tam rơi qua một bên. Hắn trực tiếp khoanh chân ngồi dưới đất. Nhìn thi thể Nhân Diện Chu Hoàng đã hoàn toàn nhăn nheo, trong lòng thầm nghĩ. Đây là quy luật cá lớn nuốt cá bé! Nếu đổi lại, người thất bại là mình, sợ rằng so với nó còn muốn thê thảm hơn. Trực tiếp bị nó ăn tươi nuốt sống.
Khép kín hai mắt. Ngưng thần, Huyền Thiên công điên cuồng vận chuyển, Hạo Thiên Chuy màu đen lại lần nữa xuất hiện trong lòng bàn tay Đường Tam, Hải Thần Tam Xoa Kích cắm ở trên mặt đất bên người, trong sự hấp dẫn của hắc quang kia, trong thi thể Nhân Diện Chu Hoàng đồng dạng bị hút lấy ra một đạo hắc quang. Ở không trung ngưng kết thành hình. Hướng về Hạo Thiên Chuy trên tay Đường Tam bay tới.
Nhìn hồn hoàn nọ hướng chính mình bay đến, Đường Tam vẫn khắc sâu nhớ kĩ chính mình lần đầu tiên vượt cấp hấp thu hồn hoàn Nhân Diện Ma Chu đã trải qua thống khổ như thế nào. Nhưng hiện tại đối với hắn mà nói, tu vi năm vạn năm hắn cũng chẳng thèm để vào trong mắt nữa.
Hắc quang vào cơ thể, năng lượng Nhân Diện Chu Hoàng có cảm giác lạnh như băng cơ hồ thoáng cái đã bị nội lực Huyền Thiên Công như trường giang đại hải thôn phệ, hồn lưc khổng lồ căn bản là không cho nó bất cứ cơ hội phá quấy nào. Trực tiếp áp chế. Hồn lực cường đại trong nháy mắt tăng lên đem nó áp chế hoàn toàn.
Mà con Nhân Diện Chu Hoàng này chính là thua ở trên thực lực tuyệt đối, mặc dù bất đắc dĩ, nhưng đối mặt với thực lực kinh khủng của Đường Tam nên nó cũng không giãy dụa chút nào, bắt đầu bị Đường Tam hấp thu .
Cùng so sánh với lúc trước hấp thu hồn hoàn của Ám Ma Tà Thần Hổ, hấp thu cái hồn hoàn này có vẻ ung dung hơn nhiều. Đường Tam chỉ dùng mười lăm phút đã hoàn thành đệ ngũ hồn hoàn Hạo Thiên Chuy của chính mình. Như vậy tổng số hồn hoàn của hắn hiện giờ đã là mười bốn cái. ở trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, còn cần thêm ba cái hồn hoàn nữa là có thể hoàn thành mục tiêu chuyến đi này.
Lần nữa đứng lên. Đường Tam ngẩng đầu nhìn, bóng đêm đã dần dần rút đi. Rạng đông bắt đầu xuất hiện tại chân trời phía xa xa, một ngày mới sắp bắt đầu. Từ trong Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ lấy ra một ít thức ăn nhẹ để vỗ về cái dạ dày, hắn lại một lần nữa lên đường. Đồng thời ngay khi hấp thu hồn hoàn, hồn lưc lúc trước tiêu hao cũng đã hoàn toàn khôi phục. Hơn nữa hiện tại hắn lại càng trở nên cường đại hơn. Dù đã đem Bát Chu Mâu thu hồi, nhưng sau lưng vẫn có cảm giác tồn tại một tấm chắn kiên cố, gây cho người ta có một loại cảm giác hết sức đáng tin cậy. Trong mơ hồ Đường Tam cảm giác được, nếu chính mình lại một lần nữa gặp phải Ám Ma Tà Thần Hổ. Mà bị đưa tới trong không gian đặc thù kia, thì Bát Chu Mâu cũng có thể không bị không gian đó trói buộc.
Chẳng qua, phỏng chừng cuộc đời này mình cũng không có cơ hội lần nữa tiếp nhận tình huống tương tự nữa rồi, vừa nghĩ đến sự tỉnh táo và cường đại của Ám Ma Tà Thần Hổ, Đường Tam không khỏi có chút sợ hãi. Lúc trở lại Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, Hắn cũng không có nghĩ nghĩ đến chính mình lại đối mặt với tình huống nguy hiểm đến vậy. Trước khi trở về, hắn thậm chí còn cho rằng. Nếu như còn xuất hiện cường giả như Đại Minh, Nhị Minh, thì hắn cũng có đủ sức đánh một trận, dù không địch lại. Ít nhất vẫn đủ để rời đi . Nhưng hiện tại hắn hiểu được, không thể xem thường bất cứ đối thủ nào, cũng không thể giành bất cứ cơ hội nào cho đối thủ, còn có rất nhiều kĩ năng cường đại mà chính mình còn không biết. Vạn nhất xuất hiện sai lầm gì khiến mình chết đi, khi đó cha mẹ làm sao bây giờ? Tiểu Vũ làm sao bây giờ?
Lam Ngân lĩnh vực lần nữa triển khai, Đường Tam phát hiện, khoảng cách đến trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm đã rất gần. Ngay khi hắn hướng tinh thần lực tới vùng hồ nhỏ gần trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, đột nhiên Đường Tam thoáng cái phát hiện ba cỗ hơi thở cường đại .
Hả, thoáng cái xuất hiện những ba mục tiêu? Đường Tam nghi hoặc hướng về phương hướng trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm nhìn lại. Đồng thời điều khiển Lam Ngân lĩnh vực chỉ hướng về hướng đó để dò xét.
Nương theo dò xét, trên mặt Đường Tam dần dần toát ra thần sắc phẫn nộ. Nắm tay cũng từ từ nắm chặt. Tự nhủ tức giận nói:
- Chiếm mất, Đại Minh, Nhị Minh vắng mặt không ngờ ngay cả địa phương của bọn họ cũng bị xâm chiếm.
Lần này Đường Tam vốn có ý là chuẩn bị muốn đi tế bái Đại Minh cùng Nhị Minh một chút, mặc dù thi thể hai đại thần thú không ở chỗ này. Nhưng nơi này dù sao cũng là nơi bọn họ sinh sống mười vạn năm, đi tới Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, sao hắn không thể không tới một chuyến chứ? Ngay trước khi ra đi, Tiểu Vũ cũng từng đặc biệt dặn dò hắn, Nhất định phải đi nhìn một chút phiến hồ nhỏ trong xanh phẳng lặng đó. Nói đại khái là sẽ không có bất cứ hồn thú nào dám đến giải đất trung tâm đó đâu. Thế nhưng nếu như thật sự gặp thì hãy đuổi chúng đi. Tại trong lòng Tiểu Vũ, thủy chung không muốn tin là Đại Minh cùng Nhị Minh đã chết, nên nơi bọn họ từng sống càng cần phải giữ gìn cẩn thận.
Đường Tam hiểu được, Tiểu Vũ vẫn đang chờ mong có một ngày Đại Minh cùng Nhị Minh cũng có thể xuất hiện kỳ tích như nàng, trở về nhân gian.
Mặc dù điều này gần như là khó có khả năng. Do Tiểu Vũ ủy thác, hay bất luận là vì Đại Minh cùng Nhị Minh, Đường Tam đều không cho phép có bất cứ kẻ nào dám đến khinh nhờn lãnh địa hai đại hồn thú từng sống .
Phóng người lên, tốc độ phi hành trong nháy mắt gia tăng, Đường Tam trực tiếp đem tốc độ chính mình tăng lên tới cực hạn. Lam Ngân lĩnh vực toàn bộ triển khai. Thậm chí không thèm ẩn giấu hơi thở của chính mình. Bay thẳng đến vị trí trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm
Sau nửa canh giờ, bóng dáng Đường Tam giống như sương khói rốt cuộc đi tới chỗ sâu nhất của Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, thân thể giống như Lưu Tinh Cản Nguyệt hướng về trung tâm Tinh Đấu Đại Sâm Lâm bay tới. Ba con hồn thú hiển nhiên đã phát hiện ra sự tồn tại của hắn, nhưng là ba tên này lại giống như Ám Ma Tà Thần Hổ lúc trước mà Đường Tam gặp qua, không có ý tứ tránh lui , càng không có ý chạy trốn, mà là tụ tập cùng một chỗ. Chờ đợi hắn đến.
Vù một tiếng, Đường Tam từ trên trời giáng xuống. Phía trước là hồ nhỏ trong xanh phẳng lặng. Nơi này hoàn cảnh vẫn tươi đẹp như cũ, trên mặt hồ, nhấp nhô một tầng sương nhàn nhạt. Lúc này còn là sáng sớm, Không khí tươi mát, Độ ẩm nơi đây càng làm người khác cảm thấy hết sức thoải mái, nhưng Đường Tam lại không có tâm tư thưởng thức cảnh sắc . Ánh mắt của hắn trực tiếp tập trung ở mục tiêu chuyến này.
Đó là ba con ma thú giống nhau như đúc, chúng lạnh lùng phủ phục tại bên hồ nhìn mình. Mặc dù trước đó Lam Ngân lĩnh vực đã dò xét, nhưng chứng kiến bản thể ba con hồn thú này thì Đường Tam vẫn khỏi có chút kinh ngạc.
Lần này hắn cũng không gặp phải hồn thú đặc thù như Ám Ma Tà Thần Hổ. Mà là gặp ba con, ở trong bất cứ hồn thú sâm lâm nào đều dễ dàng tìm thấy chúng- Thiên Quân Nghĩ ( Một dạng kiến khổng lồ ).
Thân thể ba con Thiên Quân Nghĩ lớn nhỏ giống nhau, Thân dài đều tầm ba thước, chỉ nhìn một cách đơn thuần thể tích thì cả ba con chúng nó cộng lại thì uy thế cũng kém hơn hẳn so với Ám Ma Tà Thần Hổ. Thậm chí khí thế còn không bằng tám căn chu mâu của Nhân Diện Chu Hoàng năm vạn năm.
Ba con Thiên Quân Nghĩ thân thể dài ước chừng ba thước, riêng mỗi con bao trùm một tầng giáp xác màu vàng nhạt, đều có sáu cái cẳng chân tráng kiện hữu lực. Lúc này đối mặt với Đường Tam, chúng nó đều đã đứng lên, trên đỉnh đầu mỗi con cũng đều có sáu con mắt: hai to bốn nhỏ. Phóng thích ra hào quang màu xanh sẫm, Cái này đều là đặc tính của Thiên Quân Nghĩ. Đường Tam trước kia gặp qua không ít hồn thú loại này, cũng đã nghe đại sư giới thiệu qua, loại này tồn tại rất phổ biến, nhưng là hắn chưa bao giờ gặp qua Thiên Quân Nghĩ lớn như vậy .
Ở trong giảng thuật của đại sư, Thiên Quân Nghĩ là một loại hồn thú có sức sống hết sức ương ngạnh, năng lực phòng ngự thân thể xuất chúng. Chống lại năng lực đánh rất mạnh, hơn nữa lực lượng vô cùng lớn. Lực lượng có thể vượt xa tỉ lệ thân thể .
Đây là toàn bộ đặc tính của Thiên Quân Nghĩ, là một loại hồn thú thế nhưng chúng nó lại không có bất cứ hồn kĩ gì. Trong bất cứ hồn thú sâm lâm nào, chúng thường xuyên trở